Kể chuyện cậu Harod, từ tay trắng trở thành chủ cơ sở sản
xuất mứt xoài xuất khẩu.
Bạn Harrod là một “con dượng” dự thi mứt thanh long, bữa
gặp ở Villa De Tony, Tony đặt tên ngoại quốc là Harod, lúc đó đang làm ngành
giao nhận nhưng mê sản xuất, vì sản xuất chính là cốt lõi của một nền kinh tế
hùng mạnh. Hoà nhập quốc tế, bên cạnh tên Việt cũng nên có tên tiếng Anh, giống
như người Hồng Công hay Singapore, chủ yếu để giao tiếp cho dễ, không nên bảo
thủ kiểu Á Châu. Phải phóng khoáng lên, chỉ là một cái danh xưng, mình không
chấp nhận sự mới lạ hay thay đổi thì khó lòng làm nên nghiệp lớn. Ăn mặc cũng
vậy, quan trọng là nghĩ lớn, làm ăn lớn, làm nhiều tiền để "ăn sang mặc quý
phái", đi xe hơi,
hoà nhập quốc tế không được tuỳ tiện, lùi xùi cả bên trong lẫn bên ngoài.
hoà nhập quốc tế không được tuỳ tiện, lùi xùi cả bên trong lẫn bên ngoài.
Tony động viên bạn về quê sản xuất mứt trái cây. Bạn về,
tách riêng ½ diện tích nhà để làm xưởng, liên hệ với vùng nguyên liệu, thiết kế
bao bì nhãn hiệu, tìm kiếm chỗ mua máy móc xong xuôi, chạy những mẻ đầu tiên để
đem đi tiếp thị. Từng bước trở thành ông chủ nhỏ, chạm 1 tay vô ước mơ cuộc đời
mình. Ước mơ thì ai cũng có, nhưng chỉ có số ít là làm, số còn lại ngồi ngưỡng
mộ. Các bạn coi ai có sự nghiệp gì không, có thành tựu gì không thì mới follow.
Người ta nói chuyện làm chuyện ăn, riết mình bắt chước.
Tony kêu nó vô nhà uống nước, nó nói thôi đứng ngoài
trình bày cũng được. Nó nói con vướng phải vấn đề MÁY MÓC, Tony nói thôi con đi
về đi. Bữa nào rảnh, tui lên page chỉ cho, chỉ sỉ chứ không chỉ lẻ mắc công
quá.
Về máy móc, nếu MUA NGUYÊN DÀN MÁY chỉ để làm mẫu chào
hàng, thì rất rủi ro, vì chưa chắc mẫu đó được thị trường chấp nhận. Mình có
liên hệ các trường ĐH cao đẳng như BK, Tôn Đức Thắng, Cần Thơ, Tiền Giang,
Hutech, công nghiệp... hoặc bất cứ trường nào gần nhất mà có khoa CÔNG NGHỆ THỰC
PHẨM. Phòng thí nghiệm ở đó đều có tủ sấy, tủ đông, tủ hấp, trích ly, cân đo
đong đếm hút chân không, hóa chất bảo quản hay cái gì cũng có…chỉ là không sản
xuất quy mô lớn được thôi. Hoặc là nhờ các công ty trong ngành, cái này phải làm
quen với bộ phận sản xuất các nhà máy, thuyết phục người ta. Cứ gõ cửa. Làm ăn
là không ngại. Ngại, tự ái, mắc cỡ, sĩ diện, háo danh,…đều không có trong từ
điển của người làm ăn.
Hồi mới ra trường, Tony quen mối sản xuất dầu chiết xuất
từ cây tràm (dùng cho phụ nữ mới sinh rất tốt), viết mail giới thiệu chào hàng,
bên Nhật thích thú đòi xem mẫu. Nhưng VN mình sản xuất thủ công còn tạp chất,
chắc chắn không xuất khẩu được nên Tony mới liên hệ công ty dược phẩm gì trên
đường Cách Mạng Tháng Tám, nó đồng ý làm 10 lít, cấp cho bảng phân tích
(certificate of analysis) luôn, có giấy này mới gửi DHL qua bên Nhật được. Khách
thấy OK nên qua đặt hàng khí thế, sau này tụi Nhật đem máy móc rồi qua sản xuất
luôn dưới Long An, họ mời Tony về làm giám đốc nhưng Tony không có nhận lời vì
mắc đi Harvard hạc. Tony từ chối làm tụi nó khóc quá trời (khóc bằng tiếng
Nhật).
Lúc hãng Phượng Tím mới ra đời, Tony cũng đi gia công.
Tony chầu chực cả ngày ở phòng thí nghiệm các nhà máy, mua bánh mua kẹo dụ các
bạn kỹ sư ở đó làm cả chục mẫu…rồi mang đi hội chợ chào hàng. Mình làm mẫu tới
lui cả chục lần họ mới OK, rồi mới đặt đơn hàng thử nghiệm gọi là trial order,
chỉ có 1-2 container thôi, mình nào dám đầu tư máy móc. Trong khi các nhà máy có
chạy hết công suất đâu, mình đem công thức, bao bì của mình tới, kêu họ sản xuất
cho mình lúc họ rảnh rỗi. Họ cũng phải trả lương công nhân bao nhiêu đó/tháng,
nên có việc làm thêm cho anh em, họ còn mừng. Sau này khi đơn hàng lớn rồi, thì
mình mới tự lập xưởng sản xuất, gia công mãi như thế không chủ động được, vì
mình chỉ là con nuôi, họ phải ưu tiên con đẻ của họ. Gia công như thế này gọi là
OEM, nhiều bạn cũng qua Trung Quốc gia công, ví dụ Smartphone, bên Thâm Quyến
sản xuất mọi mẫu mã, ai muốn gia công ghi tên Tèo Mobile, Tí Mobile gì nó cũng
làm, nhưng giai đoạn đầu thì được, chứ làm ăn ổn định rồi mà phụ thuộc người ta
nguy hiểm lắm.
Về mặt bằng sản xuất, đầu tiên thì tự quy mô ở nhà, cái
máy nhỏ nhỏ đóng gói, hơ lửa dán keo lại cũng được. Hồi năm 3 ĐH, Tony đi Nha
Trang chơi, có ghé khu Cửa Bé. Tony đi 1 vòng coi nhà nào có nước mắm ngon, lên
chi cục đo lường chất lượng Khánh Hòa đăng ký nhãn hiệu “nước mắm Tony Cocky”
xong, đem vô Sài Gòn bán. Tony mò lên nhà máy Ngọc Nghĩa trên khu CN Tân Bình
mua chai, nó có bán lẻ. Cứ cuối tuần, ngoài Nha Trang gửi vô 10 can 200 lít,
Tony ngồi sớt ra chai, dán nhãn rồi đi bán cho các cửa hàng tạp hóa khu vực
phường 13 Bình Thạnh. Người ta góp ý là chai nước mắm phải cái màng phủ trên cái
nắp, nếu không, nhìn không an toàn. Hồi đó làm gì có internet mà tìm kiếm. Tony
mò xuống Chợ Lớn từ mờ sáng đến khuya, mất mấy ngày mới tìm ra cơ sở sản xuất
MÀNG CO. Người ta hướng dẫn dùng cái mấy sấy tóc, trùm màng co vào đầu chai và
sấy 1 cái là nó ôm cái nắp chai ngay.
Tony cứ buổi nào lên trường thì thôi, bữa nào ở nhà là đi
tiếp thị rồi giao nước mắm, rồi 4-5h chiều là tắm rửa, thay đồ đẹp xịt nước hoa
lên thư viện học đến 8h đêm mới về. Mấy năm ăn học cũng nhờ cái nước mắm này và
nhiều business khác nữa nên sống hết sức phong lưu, tốt nghiệp vẫn loại giỏi như
ai. Yên tâm đứa ham làm thì nó cũng ham học. Ngày chuẩn bị ra trường, Tony tặng
cái business nước mắm cho thằng Tú, một đứa ở cùng nhà trọ, dân Bà Rịa, vì thấy
nó tử tế trung thực. Tony hướng dẫn nó cách sản xuất xong, dắt nó đi 1 vòng thăm
khách hàng, nói các cô các chú ơi, con học xong rồi, con chuẩn bị vô mấy tập
đoàn đa quốc gia làm rồi, hoặc con sẽ mở cơ sở sản xuất ở quê, hoặc có thể đi
Tây làm việc hay học lên nữa. Thằng em này thế con, có gì cô chú giúp đỡ nó
nhen. Thằng Tú cũng làm y chang Tony vậy, nhưng nguồn nước mắm là từ dưới Lộc An
Bà Rịa. Khi nó ra trường nó lại chuyển cho 1 đứa khác làm. Vì Tony dặn phải hào
sảng, không được tủn mủn kiểu "thà dẹp chứ không cho" của mấy đứa tiểu nông rẻ
tiền, chả muốn ai giàu có cả, không hiểu tại sao lại có lối suy nghĩ
đó.
Thời đi học, Tony rất ghét mấy đứa sinh viên hát ê a “bạn
tôi, sáng nhịn ăn, lên giảng đường” rồi nói sinh viên tụi mình tội nghiệp, nói
là thuở hàn vi. Sức dài vai rộng, trí tuệ có mà hàn vi thì do lười động tay động
chân thôi.
Cứ lao động cật lực rồi hưởng thụ. Mắc mớ gì nhịn đói rồi
lên giảng đường. Cứ phở bò phở gà quất tới.

0 nhận xét