Có nhiều bạn đọc cứ tưởng tượng Tony là 1 ông
già khoảng 60 tuổi, béo ngậy, hồn nhiên…đến khi gặp ngoài đời, thấy
Tony trẻ măng như cậu sinh viên đại hạc, dong dỏng cao (1m80, 70kg), gương
mặt ưa nhìn, đôi mắt biết cười và tác phong lanh lẹ như 1 cầu thủ
Brazil, thì mới vỡ òa cảm xúc. Càng yêu càng quý, càng thích càng
say mê…vì hơn cả sự tưởng tượng.
Sự tưởng tượng là gì? Vì sao sự tưởng tượng lại quan
trọng?
Các bạn Mỹ của Tony hay hỏi, ở Đông Nam Á, nếu
phải chọn 1 nơi để đi tham quan, thì nên đi đâu. Tony trả lời, it should
be Angkor Wat. Còn nếu 2, thì nên ghé Hạ Long.
Mà nói mới nhớ, so với sự đồ sộ của Angkor Wat,
thì ở mình không có công trình kiến trúc truyền thống hay tác phẩm ven
hạc nào có tầm vóc và quy mô tương xứng. Có giả thuyết do hàng ngàn năm
cứ giặc giã liên miên, đang ngồi tượng tượng cảnh thần tiên thì giặc
đến, chạy muốn chết nên tưởng tượng bị đứt quãng, nên chúng ta không
có những tác phẩm với tình tiết ly kỳ phức tạp hay ý tưởng kỳ lạ độc đáo,
đưa người đọc vào thế giới nửa thực nửa hư của nhiều nền văn học khác, như
thần thoại Hy Lạp, 1001 đêm, Alice trong xứ thần tiên, Tây du ký, và gần
đây là Doremon hay Harry Porter…(trừ chuyện cô Quỳnh ở Davao của
TnBS).
Tác phẩm như Truyện Kiều vĩ đại vì tài dùng tiếng Việt
vô tiền khoáng hậu của Nguyễn Du chứ không phải vì cốt truyện ly kỳ độc đáo. Có
lẽ khả năng tưởng tượng của chúng ta ít ỏi và nếu có, thì bị triệt
tiêu. Những đứa trẻ toàn bị quát “ suy nghĩ vớ vẩn”, “ ăn nói lung
tung linh tinh”..khi nó tưởng tượng khác đáp án của cô giáo. Trong khi theo 1
nghiên cứu khoa học, mọi đứa trẻ đều có sự tưởng tượng cơ bản giống
nhau, không phân biệt màu da, quốc tịch. Vấn đề là khi lớn lên, tiếp
thu cách dạy khơi gợi sự sáng tạo, hướng đến thành tựu nên được kích hoạt và
phát huy. Còn bên kia hạc thuộc lòng và viết lại y chang những nguyên lý, những
phát minh của người khác có khi đã mấy trăm năm. Bạn nào có trí nhớ tốt, viết
lại đúng hết thì đạt thủ khoa 30/30, viết được lại 15/30 thì đủ điểm sàn. Và
dẫn đến kết quả. Người ta giong thuyền đi nước này nước kia, tìm ra thế giới
mới, vùng đất mới, phát minh ra dòng điện, tủ lạnh ti vi…còn 1 bên thì thanh
niên trai tráng cả làng, dùng sức lực thanh niên tranh quả phết quả cầu, hoặc
trói tay chân con lợn chém giữa sân đình cười ha hả. Rồi thi nhau cúng kính,
nhét tiền vào tay chân thần Phật để xin may mắn, ăn nên làm ra. Hỏi làm ăn gì
thì nói nhà em có 2 sào đất, nuôi 5 con gà, cầu xin để gà nhà em để thêm 5 quả
trứng, 10 cây chuối mỗi cây có thêm 1 nải…
Hoàn cảnh lịch sử cũng đã giam hãm người châu Á quá lâu
trong cách học “từ chương trích cú”, kiểu chương 7 dòng 20 từ dưới lên của
cuốn Tứ Thư, Ngũ Kinh có ghi rõ. Chồng nằm trên chõng đọc sách thánh hiền, vợ
ngồi quay tơ dệt lụa. Chỉ mong muốn duy nhất là lên kinh đô thi thố rồi bái tổ
vinh quy. Lối nho hạc như vầy sẽ khiến tư duy bị gò bó trong lũy tre làng,
trong năm cửa ô, trong khu trung tâm quận 1, trong “ xã nhà, huyện nhà,
tỉnh nhà…”. Có ông nhà văn gì đó viết cuốn sách về 100 món ngon của xã ta, và
nhiều trong xã mặc định là đúng. Riêng Tony thì thấy có món ngon khác mà ông ấy
không đưa vào, hay món đấy chả ngon gì cả, vì ngon dở là cảm tính của từng cá
nhân, ai cũng có quyền. Làm gì có Phở Hà Nội hay cơm Tấm Sài Gòn mà hỏi ở ngoài
Hà Nội phở có ngon không? Có hàng ngàn quán ở đó, bạn muốn hỏi quán nào? Đề bài
hạc môn văn toàn hãy phân tích nét đẹp của x của y, sự trong sáng của g
của h,…chưa chi đã áp đặt nét đẹp và trong sáng, mình không thấy đẹp hay trong
sáng thì sao? Nên lẽ ra phải là “bạn ý kiến gì về nhân vật A” hay “theo
bạn, hoa nào là đẹp, món ăn nào là ngon”.
Lúc đó, sự tưởng tượng của học sinh sẽ được đưa
lên đỉnh cao. Có tưởng tượng mới biết quả đất hình cầu, mới có dòng
điện chạy thắp sáng, mới có chiếc ống chứa mấy trăm người phóng cái
vèo lên không trung mà ta gọi là máy bay, mới có cái smartphone quẹt
quẹt. Thử nhìn từ trên xuống dưới trên cơ thể mình, toàn là kết quả
của sự tưởng tượng của người phương tây. Từ mái tóc, cái quần âu, áo
sơ mi, đầm váy, quần lót, cái đồng hồ, điện thoại, bút máy. Bước ra
đường là xe đạp, xe máy, xe hơi, xe buýt, cao ốc chọc trời…tất cả đều
hẻm phải do người Á Châu nghĩ ra. Ngay cả cái mạng xã hội này, cũng
phải chờ tụi Tây nó nghĩ ra rồi xài. Lúc còn đi hạc, mình toàn hạc các
định luật của Đác-Uyn, Men-Đơ-Lơ-Ép, Niu Tơn…mà hẻm thấy tiên đề Sasaki, định lý
Trần Văn Tèo hay bảng tuần hoàn Chương Tử Di hay công thức Triệu Vi gì hết trọi.
Nên có thể nói, cả 1 châu lục đang ngồi hóng sang bên kia coi tụi nó
có phát kiến ra được cái gì mới nữa hem mà lật đật bắt
chước.
Einstein từng nói “trí tưởng tượng còn quan trọng hơn tri
thức.” Nên đậu thủ khoa, vô được trường chuyên lớp chọn, đại hạc tốp
trên…cũng chỉ là việc mình đã nắm được kiến thức của người khác hơn
1 số các bạn khác trong 1 thời điểm nào đó. Làm giỏi mới hay, đứa có óc
sáng tạo ra của cải vật chất, phát minh ra cái mới thì mới là đứa hay. Nếu hạc
giỏi mà không làm cái gì cho đời thì không nên khen ngợi. Trong bài thơ
“ Có những lúc”, Lưu Quang Vũ viết "Tôi chán cả bạn bè. Mấy năm rồi họ
chẳng nói được câu gì mới”.
Trong công việc, óc tưởng tượng sẽ giúp mình giải quyết
công việc nhanh chóng hơn nhóm người không có khả năng tưởng tượng. Chẳng
hạn như làm công việc chăm sóc khách hàng, công tác chuẩn bị sẽ phải
có. Việc tưởng tượng đi tới gặp khách thế nào, khách nói câu gì, mình phản ứng
lại ra sao…giúp mình tự tin đối phó với mọi tình huống. Ví dụ lúc gặp khách,
nó vui thì mình làm sao, nó buồn thì mình phải nói sao, nó đuổi
mình về thì cũng phải nói lại được 1 câu chớ. Hẻm lẽ “anh chỉ biết
câm nín khi nghe em khóc”. Hay khi tổ chức thực hiện 1 chương trình, 1 dự án,
mình tưởng tượng ra hết những bước cần phải đi, trở ngại gì, cách khắc
phục….thì việc thực hiện sẽ hoàn thành đúng tiến độ, trơn tru, ít vướng mắc.
Sự tưởng tượng sẽ kết hợp với việc nhớ các sự kiện một cách logic đã có trong
quá khứ. Khi gặp phải sự tương tự, mình có thể áp dụng. Vì kinh nghiệm không bao
giờ được sử dụng chính xác 100% cho công việc tiếp theo, mà sẽ phát sinh nhiều
yếu tố mới.
Óc tưởng tượng còn giúp mình hạc ngoại ngữ nhanh chóng,
khi luôn nghĩ ra cảnh phải giao dịch, tiếp xúc….để có thể tự ngồi thực tập.
Muốn thoát ra cái ao làng phải có ngoại ngữ chứ. Óc tưởng tượng còn
giúp mình có một đời sống tinh thần phong phú. Đọc sách là 1 cách tưởng tượng
tốt. Tốt hơn nhiều so với văn hóa nghe nhìn. Trận Xích Bích nếu mình đọc
trong Tam Quốc diễn nghĩa, sẽ thấy vĩ đại hơn nhiều so với khả năng
tưởng tượng và túi tiền của đạo diễn phim.
Nhưng tưởng tượng cũng phải gắn với thực tiễn
nghen. Tưởng tượng xong, phải quay về với thực tế ngay, để áp dụng.
Chỉ ngồi tưởng tượng và không biết mình là ai, ở miền Nam thì vào
Biên Hòa, ở miền Bắc thì vào Trâu Quỳ mà hái hoa, mà bắt
bướm.

0 nhận xét