“Thưa dượng
Con viết những dòng này khi đang ngồi trong quán
Starbucks ở đất nước Phần Lan xa xôi. Hôm nay quán bán COD (coffee of the day)
của Đà Lạt mình, con làm một ly to đùng. Con vừa viết vừa uống, hết ly là con
ngừng đó nha (con bắt chước kiểu viết của dượng cho độc giả hụt hẫng
chơi).
Con sinh ra ở một làng chài ven biển nghèo xứ Thanh Hoá.
Con là đứa con duy nhất của mẹ. Và con không có bố. Khi có con, vì người đời đàm
tiếu phán xét dữ dội nên mẹ chịu không nổi, nửa đêm mẹ bế con theo xe khách đi
dần vào các tỉnh miền trong. Mẹ đến nhà 1 cô người quen ở một xã ven biển ở
Quảng Trị, xin làm công nhân trong xưởng nước đá. Sau đó cô ấy cho mẹ mượn tiền
để tự ra riêng, thuê nhà buôn bán. Cứ mờ sáng, mẹ con dậy sớm, ra ngoài bãi chờ
mấy chú đánh cá về, lấy một ít rồi đạp xe lên chợ miền núi cách đó 15km để bán
lại. Con chỉ biết tên bố mình khi con đi dịch giấy khai sinh để làm hồ sơ đi du
học. Mẹ con khi nào con ăn học thành tài, mẹ sẽ cho liên lạc lại để nhận mặt. Bí
mật đời mẹ nên con cũng không tò mò nữa.
Con lớn lên trong mùi tanh nồng nàn của cá biển. Mẹ con
tiếp xúc với cá nhiều nên mùi mồ hôi cũng là mùi cá, dù tắm xà bông cỡ nào cũng
không bay hết được. Người khác thì thấy ghê ghê nhưng con thấy rất đỗi thân
thương. Dượng biết không, dù đã dọn đến một nơi xa lạ, nhưng xóm làng ở đây vẫn
không buông tha. Con lớn lên trong sự trêu chọc của những bạn bè trang lứa, vốn
có cha có mẹ đầy đủ. Rồi những lần những người đàn ông đến với mẹ con, đòi lấy
mẹ nhưng đối xử với con lạnh nhạt lắm. Đàn ông châu Á thường ích kỷ, họ chỉ
thương và lo cho con ruột của họ thôi nên mẹ nói thôi mẹ ở vậy, lấy về mà mấy
ổng đánh con chắc mẹ sẽ chết. Mẹ lầm lũi như con cò con vạc trong ca dao xứ
mình. Có bao nhiêu người đàn bà Việt Nam lầm lũi với đứa con của họ, con không
biết nữa, nhưng chắc là nhiều lắm. Tư tưởng nho giáo và mối quan hệ cộng đồng
làng xã đặc trưng khiến người phụ nữ châu Á mình sống cứ phải sống một cuộc đời
khổ tâm. Mẹ nói mẹ nói lúc có bầu, hồi đó chưa có siêu âm nên mẹ chỉ mong sinh
con trai, cho con bớt khổ.
Có lần tụi bạn học trêu chọc con là đồ không cha, mẹ hàng
tôm hàng cá nên mất dạy, con quyết sống mái với chúng nó một trận với tất cả uất
ức trong lòng. Bọn chúng đông hơn, đánh con thừa sống thiếu chết. Khi đem lên
phân xử, có cô giáo, thầy hiệu trưởng và phụ huynh hai bên, con bị kết tội là
con sai hoàn toàn. Con vẫn nhớ ánh mắt thống thiết của mẹ con khi thầy hiệu
trưởng nói "chị không có chồng, chị ráng đóng vai cha để dạy con, đừng để nó
thành người xấu, phá làng phá xóm như vậy nữa". Bữa đó, mẹ đạp xe chở con về,
nấu cơm cho ăn xong, ra ngoài sân ôm mặt khóc nức nở. Rồi mẹ vô nhà, lấy giỏ bỏ
đồ 2 mẹ con vô, nói thôi mẹ vô Đà Nẵng, ở thành phố người ta bớt soi mói hơn. Mẹ
gửi con qua nhà cô chủ hãng nước đá, một ân nhân của mẹ rồi bắt xe lên đường.
Con lầm lũi không nói không cười mất mấy tháng cho hết năm học, rồi theo mẹ lên
Đà Nẵng.
Ở Đà Nẵng, mẹ làm công nhân cho một xí nghiệp thủy sản,
do có kinh nghiệm phân loại cá. Rồi mẹ cũng trở lại nghề cũ. Mẹ con chỉ thích
bán cá thôi. Cuộc sống dần ổn định và mẹ mua được cái nhà cho hai mẹ con tá
túc.
Con học ở một trường bình thường, học lực cũng bình
thường. Con đọc page của dượng vào đầu năm lớp 11. Thấy hay, con đọc cho mẹ
nghe. Chuyện vui, mẹ cười bảo “cái ông ni viết hài ghê ta ơi, cứ như gặp nhau
cuối tuần trên tivi”. Rồi có lúc, hai mẹ con bật khóc. Nhất là khi đọc truyện
Mùi Kiệu, mẹ nói, cảm giác tủi thân y chang như mẹ con mình. Rồi con đọc chuyện
West Point, từ đó con nghĩ tại sao mình không làm khác. Cứ y chang mọi người thì
sao thành công được. Thay vì cứ luyện toán lý hoá sinh mờ mờ sáng đến khuya,
tranh nhau một suất vô ĐH ở Việt Nam, mình có thể đi nước ngoài học không. Tình
cờ con đọc 1 bài báo nói về học sinh Trung Quốc hiện chiếm 1/3 sinh viên quốc tế
tại các ĐH Mỹ. Bên TQ có kỳ thi “Cao Khảo” cũng khốc liệt như kỳ thi tuyển sinh
ở Việt Nam, nên học sinh TQ bí mật chỉ nhau cách vào ĐH Mỹ, vì thi SAT dễ dàng
hơn. Từ đó, học sinh TQ bùng nổ ở Mỹ, châu Âu, Úc, New Zealand…trong đó rất
nhiều bạn được học bổng toàn phần, tức trường bên kia tài trợ toàn bộ kinh phí
học tập lẫn ăn ở. Thế là con lân la lên mạng xem thế nào, hoá ra vô cùng dễ so
với kỳ thi của mình. Điều kiện cần chính là điểm IELTS và SAT, còn điều kiện đủ
chính là trí lực của mỗi cá nhân. Họ cần bài luận tự viết, bằng chứng về các
hoạt động xã hội và từ thiện, các công trình nghiên cứu sáng tạo, các bài báo…và
sự tự tin là có học bổng. Vì họ sẽ gọi phỏng vấn qua Skype. Con đọc xong, thức
trắng 1 đêm, quyết định mình sẽ có lối rẽ khác. Nhất định mình không phải là đứa
tầm tầm bậc trung, không chen chúc trên con đường có quá nhiều người
đi.
Con đến nhà sách Đà Nẵng mua về các cuốn luyện SAT và
IELTS cũng như download từ trên mạng xuống, rồi ngồi luyện. Con mượn mẹ 10 triệu
để mở thẻ visa debit để thanh toán cho các kỳ thi này. Tháng 3, tháng 4 con thi
2 kỳ thi này xong, rồi nộp vô các ĐH mình ưa thích trên thế giới, bằng tú tài sẽ
bổ sung sau. Con nhận được thư chấp thuận vào học của nhiều ĐH lắm dượng, phần
lớn là miễn 75% học phí, hoặc hoàn toàn học phí, chỉ có 1 trường ở Phần Lan và 1
trường ở Mỹ bao luôn ăn ở đi lại. Con quyết định chọn Phần Lan, tháng 6 ra Hà
Nội phỏng vấn visa xong, con về thi tú tài nhẹ nhàng. Khi các bạn con dáo dác
xách hồ sơ bay vào Sài Gòn, bay ra Hà Nội, ra Huế căng mắt theo dõi thông tin
các nguyện vọng như thị trường chứng khoán thì con chỉ lo bán cá phụ mẹ, đá
bóng, chờ ngày lên máy bay để nhập học tháng 9 ở Phần Lan.
Lúc luyện IELTS và SAT, con cũng đã rủ các bạn làm nhưng
các bạn không dám, vì tâm lý “chắc ăn” của người mình nặng lắm dượng ơi. Thật
ra, con tự tin luyện thi ĐH của nước ngoài là vì bây giờ ĐH mình nhiều quá, 4-5
trăm trường, tìm một chỗ để học đâu có khó. Các ĐH, cao đẳng vùng, cao đẳng nghề
thiếu người học trầm trọng. Con thấy mấy anh chị trước luyện thi từ mờ sáng đến
khuya lơ, giành nhau vô ĐH tốp này tốp kia chứ ra trường cũng thất nghiệp nếu
không có ngoại ngữ, trải nghiệm làm thêm hay công tác xã hội. Như chị Quỳnh, con
gái của cô bán nước đá ở Quảng Trị đó, một tháng học ở Sài Gòn, cô phải gửi vào
5 triệu tiền ăn ở học thêm, 1 năm là 60 triệu, cộng học phí đi lại linh tinh
khoảng 100 triệu. Tính ra 4-5 năm học khoảng 400-500 triệu chứ đâu có ít, tại
mình chuyển dần thì không thấy nhiều đó thôi. Giờ học xong chị Quỳnh thất nghiệp
về phụ mẹ bán nước đá, con kêu chị tìm việc làm ở nước ngoài thử xem sao thì chị
nói tiếng Anh chị lèo tèo lắm, sao đi được..
Năm ngoái, thật ra, con cũng “chắc ăn” nên đăng ký cao
đẳng nghề Đà Nẵng, và định bụng sẽ làm thêm cái ĐH tại chức tiếng Anh ban đêm,
hoặc đi làm luôn nếu không có ĐH nước ngoài nào nhận. Con cao ráo đẹp trai,
tiếng Anh lưu loát như vầy, mấy resort 5 sao ở Đà Nẵng, Hội An không lẽ không
cần người mở cửa? Con nghĩ học sinh nên luyện IELTS hay TOEFL, vừa thi được ĐH
vừa sử dụng được ngoài xã hội. Tiếng Anh là môn học duy nhất mà có thể dùng để
kiếm ăn được cả đời, tại sao không tập trung vào mà học? Nhưng trong thâm tâm,
con chỉ muốn đi du học, nhưng không ai tin con, kể cả mẹ. Với nhiều người, con
sãi ở chùa chỉ quét lá đa, thành công luôn phải có ai đó giúp chứ tự mình là
không thể. Nhưng con theo chủ nghĩa tự thân tự lập và tự tin về điều đó. Mẹ chỉ
nói mi làm chi thì cứ làm, mẹ sinh con ra là cho con một cơ hội ra cuộc đời,
không phải có nghĩa vụ nuôi mẹ. Về già, mẹ sẽ về lại quê cũ, sống với các cậu
các dì, hoặc vô viện dưỡng lão. Con cứ vẫy vùng bốn phương cho thỏa chí làm
trai, dở quá thì về phụ mẹ. Mẹ nói mẹ bán cá ở quê thôi nhưng mà đọc bài của
Tony riết nên ứng xử văn minh lắm, con cứ yên tâm.
Con đăng ký học ngành chế biến thủy sản và công nghệ đông
lạnh. Có lẽ những kinh nghiệm bán cá của con, các bức ảnh lao động chân tay của
con gửi cho mấy thầy, rồi lá thư con trình bày về khát vọng làm một nhà máy chế
biến bột cá ở quê nhà đã thuyết phục các thầy bên này. Chuyện đi du học, con
không muốn bàn tán xôn xao nên tuyệt đối không nói với ai. Họ có giúp gì được
mình đâu mà báo cáo. Họ không tin thì lại lời ra tiếng vào, con thích cách ứng
xử của dượng với thế gian. Cần gì nổi danh ồn ào, “sông càng sâu càng tĩnh
lặng”, hay có một câu tiếng Anh mà con thấy dượng để trên page của mình là “work
hard in silence, let success be your noise”.
Con không biết tương lai con sẽ như thế nào. Vì Tây cho
tiền con học nên con không có ràng buộc gì về việc tốt nghiệp xong phải làm gì ở
đâu. Lấy tiền của Tây đi học không khó như mọi người nghĩ. Chỉ cần có ý chí, mọi
con đường đều mở ra.
Thế giới phẳng, con đã là công dân toàn cầu, thi ĐH không
phải bó buộc ở nước nào nữa, muốn thi đâu thì thi, học ở đâu thì học. Và con sẽ
là một công dân có ích trong 7 tỷ nhân loại này. Khi bạn bè bên này hỏi về gia
đình, con đều trả lời là mẹ tao là người bán cá ở xứ biển miền trung nước Việt,
đơn thân, bình thường nhưng không tầm thường. Và tao cũng vậy.
Con chỉ một ràng buộc duy nhất để trở về, chính là mùi mồ
hôi tanh nồng mùi cá của mẹ con. Tự dưng, con nhớ nhà quá dượng…."

0 nhận xét