Nhiều người phát âm chữ Harvard là Ha Vớt, Tony nghe
không có hài lòng. Nên đọc là Há Vợt nhé, vì chữ “vợt” nghe nó có tính chất thể
thao kiểu “quần vợt”, còn “vớt” nghe như đậu vớt, vớt vát, trục vớt, không hay.
Vậy nên ngoài biệt danh Tony Tèo, có thể gọi tác giả là Tony Há Vợt, nghe cường
tráng một chút.
Chuyện bắt đầu từ năm 2007, giáo sư J.Q, hiệu phó phụ
trách hành chính trường Kinh doanh Harvard (HBS – Harvard Business School) có
đến Việt Nam du lịch. Ông tỏ ra thích thú với Nha Trang một cách đặc biệt (chắc
giống Yersin, vĩ nhân hay thích Nha Trang). Tony cũng có đi tắm bể hôm ấy. Thấy
Tây đang bơi thì bu lại rèn luyện tiếng Anh chung với một nhóm các bạn nhỏ. Tại
nước, lặn, cút, đắp lâu đài cát, búng tay tôm tép với ông một hồi mới biết đó là
giáo sư J.Q. Bon chen cuối cùng Tony cũng có một cái danh thiếp của ổng. Thế rồi
quên béng mất, lúc đó ở Việt Nam đang sốt mọi thứ, từ đất đến vàng, chứng khoán,
làm gì cũng có tiền. Vung tiền ôm hết, ngủ một đêm dậy, giá đã tăng gấp đôi,
Tony trở nên hết sức giàu có. Nghĩ mình đã bước một chân vào giới thượng lưu,
chuẩn bị mua siêu xe dzớt hoa hậu chân dài. Đâu được hơn năm, bong bóng nhà đất,
chứng khoán gì cũng bị xẹp, Tony bị vứt chỏng chơ ra ngoài xã hội, nghèo khổ,
rách rưới, tuy gương mặt hãy vẫn còn thanh tú. Bất chấp suy thoái hay khủng
hoảng, gương mặt anh ấy vẫn đẹp một cách rạng rỡ. Biệt thự, siêu xe dần bán hết,
Tony dọn đến ở trong một cái nhà trọ cũ kỹ, vài tháng sau cũng bị bà chủ vứt đồ
ra đường, đuổi đi vì nợ tiền nhà. Trong đống đồ vứt đó, rơi ra cái danh thiếp
của Giáo sư J.Q.
Một đêm mưa buồn lạnh lẽo, Tony bèn chong đèn lấy Ipad
gửi i-meo (email) cho ổng, nói giờ con rảnh quá hà, con muốn đi hạc. Thiệt bất
ngờ, đâu mấy phút sau ổng trả lời, nói ừa, tao nhớ mày rồi, hôm bữa trong đám
nhóc bơi lội ở ngoài bể, mày nói tiếng Anh khá nhất, nên thôi qua hạc đi. Cái
mình nói con đâu có tiền đâu thầy. Ông nói thôi qua hạc miễn phí đi, tiền bạc
gì, mày khách sáo quá. Cái mình cám ơn thầy rồi xách vali qua đó.
Khi vác mặt qua bển, thì mới thấy ủa trường này cũng đẹp
và nổi tiếng quá ta. Nên Tony chụp hình khí thế. Tỷ lệ chấp nhận vô trường HBS
là cao nhứt trong hệ thống các trường Há Vợt, khoảng 14%. Bên Y khoa hay Luật
khó vô hơn. Các danh nhân từ cổ chí kim có nhiều, như ông cựu tổng thống Bush,
Obama, hay ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc bây giờ, ông Ban Ki Moon. Bảng vàng
rồi đây sẽ có Tony Tèo, biết đâu được. Mình có hỏi ủa sao nhận tui vô rồi cấp
học bổng tàn phần cho tui vậy, ngoài ngoại hình ra, tui có gì khác xuất sắc
chăng? Mấy cô phòng đào tạo nói ai biết, thấy có thư thầy Hiệu phó nói nhận mày
vô đi, tao tưởng mày là bạn của Bạc Qua Qua hay con ông tổng thống cái đảo quốc
nào đó chớ. Cuối cùng thì mới biết là một ngày có hàng ngàn thư gửi sang xin
học, nhưng toàn phòng đào tạo hay bộ phận tuyển sinh, chỉ có mỗi mình là gửi cho
Hiệu phó. Ổng rảnh quá, đọc thư xong trả lời luôn. Trong thư, thầy nói mày viết
sai chính tả hết trơn nhưng tao đoán ý thì hiểu. Viết dễ thương lắm Tony à.
Không biết mày ăn gì mà viết dễ thương quá.
Lúc mới qua, cô bé làm phòng giáo vụ hỏi anh muốn hạc cái
chi hè? Mình nói đâu đưa menu cho anh lựa chọn. Lựa tới lựa lui một hồi mới chọn
được chương trình chuyên tu tại chức văn bằng hai. Nói sẵn tiện cho anh đăng ký
liên thông Tiến sĩ luôn nha, vì anh đang làm cái Tiến sĩ ở quê nhà nhưng hèm nổi
vì mấy thầy bên đó đang cãi nhau, bữa bắt định lượng, bữa bắt định tính. “Làm
sao có thể tốt cho cả hai?”, chỉ có Ưng Hoàng Phúc mới trả lời được.
Lúc vào lớp ở HBS, mình chẳng biết nói gì chỉ cười. Vì
nghe có hiểu gì đâu. Lâu lâu đứng lên phát biểu một cái là cả lớp cười bò. Rồi
bắt đầu mọi người hâm mộ, nói ủa mày dân châu Á sao ăn nói sáng tạo quá vậy, tao
thấy tụi châu Á đứa nào cũng rất là máy móc rập khuôn (stereotype), giáo dục
thuộc lòng mà sao đào đâu ra đứa soáng tộ quá vậy nè? Thầy cô cũng bắt đầu hâm
mộ, nói thằng này nói chuyện vui và dễ thương quá. Tony nói, tôi phát âm tiếng
Anh theo một trường phái riêng, và có sở thích hay nuốt chữ (swallow words), nên
các bạn phải tập trung hết sức để nghe, tôi không nói lại hai lần như thi Tóp
Phô (TOEFL) đâu.
Rồi Tony cũng hay dọa nghỉ hạc. Ngày nào cũng mang kẹo
dừa xuống phòng hành chính, ép ăn rồi chọc ghẹo mấy chị, mấy cô làm ở đấy, nói
bóng gió xa xôi chuyện nghỉ hạc để trở thành tỷ phú, giống Bill Gate và Mark
Zuckerberg, cũng là cựu sinh viên của Há Vợt nhưng hẻm có tốt nghiệp được. Nên
mấy thầy sợ hãi, bữa nào vào lớp cũng lụm cụm đi điểm danh (mấy thầy trường HBS
thường già lắm), cứ thấy Tony ngồi một góc giảng đường và đang giũa móng tay,
thì mới yên tâm giảng dạy. Mấy thầy nói, nếu cho mày nghỉ, thế giới có thể có
thêm một tỷ phú nữa, nhưng HBS hết vui. Các bạn người Ecuador hay Chile gì đó
cũng nói nếu Tony nghỉ thì họ cũng bỏ về nước. Cái thôi, mình hạc tiếp. Mình hay
vì mọi người. Bữa nay thầy Michael Porter nói mới biết, cả trường xưa nay có
hàng ngàn sinh viên bỏ hạc, nhưng chỉ có hai tỷ phú thôi, còn nhiêu đi móc bọc
nylon hết rầu.
Chu cha, vậy thôi, hạc hạc hạc!

0 nhận xét