Năng suất lao động là yếu tố quyết định sức cạnh tranh
của mỗi doanh nghiệp. Thế giới phẳng rồi, Tê pê pê (TPP) ra đời sẽ khiến hàng
rào thuế suất trở về 0, doanh nghiệp cạnh tranh trên quy mô toàn cầu. Tư duy mỗi
người lao động phải thay đổi để có thể tồn tại.
Trong doanh nghiệp, đầu ra là cái quan trọng nhất. Dù là
DN sản xuất hay dịch vụ, nếu không bán được hàng, doanh nghiệp đó sẽ phá sản.
Đội ngũ bán hàng là quân tinh nhuệ, quân tiên phong, tiền tuyến…còn hậu phương
là sản xuất, vận tải, kho bãi, marketing. Và nhất nhất phải hướng đến xuất khẩu,
thị trường 7 tỷ dân bên ngoài mới là nơi thi thố tài năng. Đã chọn nghề bán hàng
làm nghề nghiệp của mình, bạn nào có khả năng càng đem ngoại tệ về càng nhiều
thì càng giỏi.
Tony có một cô bạn làm ở văn phòng thu mua một công ty
thủy sản của Mỹ. Cô cho biết, các nhân viên quản lý đơn hàng XNK của Việt Nam
rất thụ động, dù toàn tốt nghiệp ĐH ngoại thương, kinh tế, hay ngoại ngữ. Các
bạn ấy học hành lý thuyết rất kinh, điều khoản Incoterms hay LC nào cũng biết,
tiếng Anh thành thạo nhưng tư duy thực tế không có.
Có lần công ty cô đặt một món mới là cá ngừ ngâm nước
muối đóng hộp. Cô mail qua một loạt các đối tác và so sánh thử khả năng bán hàng
của của doanh nghiệp các nước. Cô gửi cho một công ty thuỷ sản Việt Nam đang là
đối tác lớn, hôm sau, cô nhận được email trả lời "chúng tôi chỉ có cá ngừ ngâm
dầu, không có sản phẩm cá ngừ ngâm muối. Cám ơn. Lê Văn Tèo". Cô gửi vào 2-3
công ty thủy sản nữa, và bặt vô âm tín. Khi gọi điện lại hỏi, thì nhân viên tiếp
tân kêu “chị cầm điện thoại để em hỏi ai nhận được email đó nha chụy. Sau 5 phút
hỏi vang rền trong điện thoại, “Lan mày có đọc email gì của cái bà bên Mỹ đòi
mua cá ngừ hem”, Lan nói “không có, mày hỏi con Tuyết đi”, rồi sau đó tiếng của
Tuyết nói “tao có nhận, nhưng công ty mình làm gì có cá ngừ ngâm muối, nên tao
không có trả lời”. Sau đó tiếp tân nói lại “dạ có chị, nhưng bên em không có sản
phẩm đó, chị mua chỗ khác đi nha”, rồi vội vàng cúp máy, rủ cái Lan cái Tuyết ăn
xoài chấm muối ớt bàn chuyện Hồ Ngọc Hà.
Cô cũng gửi nhu cầu trên sang một công ty Thái Lan. Chỉ
1h sau, cô nhận được 1 bức meo như sau "mặt hàng cá ngừ ngâm nước muối chúng tôi
chưa sản xuất, nhưng chúng tôi muốn thử nghiệm. Bạn gửi quy cách, chúng tôi sẽ
làm mẫu, nếu mẫu đạt, chúng tôi sẽ báo giá. Kob Khun. Kẹo La Thon".
Cô cũng gửi qua một công ty ở Quảng Châu, chỉ sau 30
phút, email trả lời "Cám ơn đã hỏi hàng. Tôi vừa họp ngay với phòng kỹ thuật, họ
xác nhận là làm được. Chúng tôi đã cho phòng thí nghiệm làm theo 3 công thức phổ
biến trên mạng là 1% muối, 2% muối và 10% muối. Quý khách cho biết quy cách,
chúng tôi sẽ gửi kết quả và báo giá vào cuối giờ chiều nay. Xie xie nị đã đọc
meo. Lý Bội Bội". Đâu mấy h sau, trên website công ty Quảng Châu này lẫn trên
mạng thương mại alibaba hiện ra danh mục sản phẩm mới của họ là cá ngừ ngâm nước
muối đóng hộp, “cá ngừ ngâm đường, ngâm dấm, ngâm nước tương…”…đủ loại cả. Họ
email, gọi điện sang Mỹ liên tục để ép mua...làm công ty Mỹ ấy sợ quá, phải bay
qua ký hợp đồng độc quyền liền. Thậm chí nếu công ty Mỹ ấy ký với công ty Thái
Lan, thì công ty Quảng Châu sẽ vẫn có thể nhận được đơn hàng từ các khách hàng
khác, của nước khác. Cứ một hỏi hàng (inquiry) tới tay họ, thì không bao giờ
thoát ra được. Thậm chí họ còn nhân lên hàng chục inquiry khác, họ tạo ra nhu
cầu để bán hàng (create demand) của nhân viên bán hàng thông minh, giỏi giang,
lanh lợi. Cứ thế, doanh nghiệp cứ càng ngày càng nhiều đơn hàng, nhiều mặt hàng
mới, nhân viên ngày càng đông, nhà xưởng càng mở rộng ra, doanh số càng tăng
cao, lương bổng cũng tăng theo ào ào theo cấp số bội. Vì toàn nhân viên như Lý
Bội Bội cả.
Ngày nay, năng suất lao động không chỉ là sức khoẻ cơ bắp
mà còn là tốc độ và sự nhanh nhẹn, sáng tạo của tư duy. DN thuê một người
Singapore, lương mấy ngàn / tháng nhưng yên tâm vì tiền nào của đó. Họ sẽ mang
về cho công ty mấy chục ngàn/tháng, thậm chí mấy trăm ngàn đô. Khác biệt chỉ là
TƯ DUY. Như ví dụ trên, nếu cậu Tèo hay cô Lan cô Tuyết biết thông báo cho ông
giám đốc công ty về đơn hàng này, thì có thể ông ấy sẽ chỉ đạo khác. Khổ nỗi ông
giám đốc này thuộc thế hệ cũ không biết tiếng Anh, cứ phụ thuộc mấy cô cậu kia.
Cứ thấy các cử nhân thạc sĩ này từ sáng đến chiều ôm cái laptop gõ gõ...tưởng là
làm việc chăm chỉ lắm, hoá ra chỉ chat chit tào lao. Thấy sếp vô thì giả bộ làm
việc tí, còn lại thì dí dỏm hài hước với đồng nghiệp trong văn phòng và bạn bè
trên facebook cả ngày, coi tin tức và shopping online cả ngày. Cái gì cũng biết,
cũng nói, cũng bình luận, bàn bạc. Chỉ có làm kiếm tiền là không biết.
Nhiều bạn thực tập sinh hay nhân viên thử việc vào vị trí
bán hàng, mấy tháng trôi qua vẫn không có đơn hàng nào, bị công ty sa thải thì
xõa tóc đứng khóc. Hỏi nguyên nhân thì bạn nói tại công ty có vấn đề. Do ông
giám đốc quản lý kém. Do ông chủ keo kiệt. Do bộ phận sản xuất chậm. Do hàng hoá
mẫu mã xấu. Do chất lượng kém, không phù hợp. Do thị trường không ai mua. Tại
khách hàng hỏi hàng nhưng không gọi lại. Tại em đi tiếp thị họ không tiếp. Tại
lối giáo dục lý thuyết không chỉ em cách bán hàng (mọi ĐH hàn lâm trên thế giới
không ai dạy kỹ năng, kỹ năng tự tích luỹ qua thực tế làm thêm), vâng vâng và
vâng vâng. Mọi nguyên nhân khách quan và do, bởi, tại, vì,...trong khi nguyên
nhân duy nhất là DO MÌNH thì bạn không hề đề cập. Hàng xấu thì lao lên có ý
kiến, bắt làm lại cho đẹp. Hàng giao chậm thì lao vô, điều khiển bộ phận sản
xuất hay logistic, đổi phương thức giao hàng sao cho nhanh. Muốn ý kiến với ông
giám đốc thì xin hẹn và vô trình bày, nếu cách sắp xếp của mình hợp lý thì họ sẽ
nghe theo. Phải tả xung hữu đột để ra việc chứ ngồi chờ bị động sao
được.
Có bạn vô làm, cả tuần giao việc, ghi to-do list ghê gớm,
rồi cuối tuần xem báo cáo đã làm được gì, bạn nói “gọi khách không bắt máy, meo
khách không trả lời” nên “có gì báo cáo đâu anh”. Khách không bắt máy thì nhắn
tin lại do khách sợ số lạ, sau đó mình gọi lại sẽ được. Hoặc meo không trả lời
thì gửi lại, re-send miết, bên Mỹ bên Pháp cũng gọi điện qua, hỏi tại sao tao
gửi mail báo giá mày không trả lời, why why, pour quoi pour quoi, wei shen me,
wei shen me? Mình năng nổ vậy Tây Tàu gì không sợ hãi mà ký HĐ với mình? Nếu ở
gần, cùng thành phố, cùng quốc gia thì trực tiếp bắt xe qua gặp, mặc áo dài
trang điểm lộng lẫy vun vút lao sang, cười nói vui vẻ, ép họ mua hàng. Hoặc nhờ
sếp dẫn đi, nhờ ai đó quen làm, mọi giá phải tiếp xúc để bán chứ sao nói
vậy.
Cứ ngồi miết văn phòng với xoài xanh muối ớt và say đắm
cái màn hình vi tính, cái Iphone trong túi quần cứ tít tít tin nhắn của bạn bè
thì cuối ngày, hỏi team bán hàng, các bạn lại đồng thanh:
“Hôm nay khách lại hai không
Gọi không bắt máy, meo không trả lời”.
Gọi không bắt máy, meo không trả lời”.
Ngây ngô cứ “hai không” đến cuối tháng, thì trung tâm
giới thiệu việc làm thẳng tiến. Hoặc nhắn tin cho mommy "mẹ ơi, con sẽ về với mẹ
ngay đây. Không cần đợi đến mùa xuân".
Đừng như Tèo, đừng như Lan, đừng như Tuyết.
Hãy như Bội. Be like Bội!

0 nhận xét