Không ai trong chúng ta có thể phủ nhận sự may mắn góp
phần lớn trong vận mệnh mỗi người. Trong tích tắc, nhanh hơn hoặc chậm hơn vài
giây, mình có thể thoát khỏi một tai nạn. Tình cờ gặp người nào đó, có thể thay
đổi cả cuộc đời mình theo một hướng khác tốt đẹp. Có những bạn đến phỏng vấn xin
việc, dù kém hơn các ứng viên khác nhưng nhà tuyển dụng nhận vô làm chỉ vì có
“ngoại hình ưa nhìn” chứ không phải “đẹp”. Tony ra đời làm ăn, lúc khởi nghiệp
không một xu dính túi. May mắn được đối tác cho nợ, khách hàng trả tiền
trước...nên mới có vốn xoay sở, mới có cơ ngơi ngày nay. Ba lần bỏ quên Ipad
trên xe taxi, 3 lần taxi đến tận nhà trả lại. Hôm đi sân bay Tân Sơn Nhất, vì
chuyến bay nửa đêm nên buồn ngủ, rớt cái ví toàn bộ tiền bạc giấy tờ, có đứa
nhặt lại đi tìm đưa lại cho bằng được. Sự may mắn không phải từ trên trời rơi
xuống, mà nó nguyên nhân.
Hồi còn trẻ, mới ra trường, sau khi đi làm 3 năm cho một
hãng Nhật, Tony bị sa thải vì công ty tái cơ cấu, dẹp ngành kinh doanh đó trên
toàn thế giới. Rồi thất nghiệp vạ vật cả năm trời. Tiền bạc giật gấu vá vai.
Nhiều lúc bất lực, đang cầm cái ly nước trên tay muốn ném xuống đất cho nó vỡ
tan. Người lúc nào cũng bức bối vì không làm ra tiền, không nghĩ ra được cái gì
mới để có thể bứt phá. Đầu óc u u mê mê, nhìn thấy người ta có thành tựu này
thành tựu kia, lòng buồn hết sức. Tự nhiên không muốn chơi hay muốn nói chuyện
với ai. Tự giam mình vô cái phòng trọ và máy tính.
Một buổi tối nọ, vét những đồng cuối cùng, Tony lên quán
cà phê trên đường Đề Thám ngồi nghe thử Tây nó nói cái gì, sao nước nó giàu có
văn minh mấy trăm năm ắt hẳn phải có bí quyết. Bàn bên có 2 ông bà già người
Pháp, thấy Tony đang ngồi buồn nên ổng bà qua nói chuyện. Nói chuyện 1 hồi, Tony
mới kể sự tình, nói sao tao không may mắn gì cả. Tao đã thử mọi cách, vô đủ các
chùa đền miếu mạo để cầu xin. Rồi cúng sao giải hạn, phong thủy trong nhà, xem
bói tử vi...thì cũng kinh qua hết. Thậm chí bước chân phải hay chân trái trước
mỗi sáng ra khỏi nhà tao cũng xem. Nhưng kém may mắn vẫn hoàn kém may
mắn.
Nghe xong bà cười nói. Nếu mà may mắn chỉ đến từ xin xỏ,
giành giật, cúng bái... thì các bộ lạc châu Phi đã phồn vinh hết. Bà nói, tôn
giáo của mọi tôn giáo, quy luật của mọi quy luật là CAUSE AND EFFECT. Tức quy
luật nguyên nhân-kết quả, hay gọi tắt là Nhân-Quả. Mày đã cho đi cái gì chưa mà
đòi may mắn đến?
Tony bừng tỉnh. Bà nói, 2 vợ chồng tao về hưu từ lúc 50,
đi lang thang chơi cho hết 1 đời phong lưu. Sinh ra trên trái đất này, giỏi lắm
100 năm là mày thành đất thành bụi, nên 50 năm đầu mày làm như điên, cho đi thật
nhiều...rồi cuối đời còn lại mày hưởng, sung sướng 1 đời người đi. Tony nói
nhưng tao đâu có tiền mà cho? Bà nói, người cho đi không nghĩ thế. Ví dụ mày nên
đi hiến máu nhân đạo, phải thay máu để refresh máu mới. CHO ĐI. ĐÓ LÀ BÍ MẬT CỦA
SỰ MAY MẮN.
Mình chợt nhớ từ nhỏ, mọi người trong gia đình dặn là
tuyệt đối không được hiến máu. Máu của mình, không được cho ai, “cho đi là mất”
mà sao bà này nói ngược vậy. “Cho đi là nhận lại” là một khái niệm quá xa lạ với
Tony lúc đó. Mới gân cổ lên cãi. Ông già mới từ tốn giải thích, cơ thể mình có
khoảng 7.9 lít máu. Khoảng 3 lít nằm trong các mô, tế bào, cơ quan...còn lại là
lưu thông theo hệ tuần hoàn, chảy 1 vòng qua tim. Giống như cái bình nước ấy.
Mày ù lì, không vận động thì nước sẽ chảy chầm chậm, vận chuyển ô xy đến các tế
bào rất ít, không sáng suốt được. Nên mày phải vận động. Thứ 2 là máu là thứ
được tạo ra nếu mất đi, nên mày cứ giữ máu cũ miết, thì ùn ứ trong đó. Mày nên
thay máu 1 chút, cho đi 200ml hoặc 350ml cứ mỗi 6 tháng, tạo cơ hội cho các
tuyến tạo ra máu hoạt động. Máu của mày sẽ đến với người cần nó, mày đã làm 1
nghĩa cử cao đẹp, một hành động cho đi. Sự "cho đi" có tính tâm linh rất lớn.
Mọi sự "cho đi" đều được tích lũy thành năng lượng vô hình. Khi mày cho đi,
gương mặt nó sẽ khác. Ánh mắt nó sẽ khác, phong thái, mọi thứ sẽ khác. Và lúc
đó, may mắn tự tìm đến với mày.
Nhưng Tony lại hỏi, máu ít sáng tạo, máu lười, máu thụ
động...của mình hẻm lẽ chuyển cho người khác? Ông mới cười bảo rằng, cũ là cũ
với mày, nhưng với mới với cơ thể mới. Cơ thể con người rất kỳ diệu, nó sẽ tiếp
nhận có chọn lọc, cải tạo để hòa hợp. Tony chẳng tin, nói chung là nhát gan, và
ích kỷ tiểu nông vẫn còn nặng. Ngu gì cho. Lấy vô không được thì thôi chứ mắc gì
cho, cho cho cái con khỉ. Nghĩ đến ống kim đưa vào tay đã sợ. Chích thuốc còn
hãi nữa là. Nhưng 1 tháng trôi qua, sự bức bí về mưu kế sinh nhai nó khủng
khiếp. Một buổi chiều nọ, buồn quá nên quyết định đi cho máu, xả máu ngu máu xui
xẻo cho rồi. Khi đến nơi và nằm trên ghế rồi, mới thấy mình dại. Sẽ là một quyết
định sai lầm đây. Thế rồi lỡ, tới rồi cũng phải cho chứ hẻm lẽ bỏ về. Đâu phải
nhạc sĩ Vũ Hoàng đâu mà "giữa giờ chơi, mang đến lại mang về"? Chán bác này quá,
đã lỡ mang đến thì chơi luôn chứ mang về làm gì?
Lúc nằm hiến, tay bóp bóp để máu ra mà lòng đau như cắt,
suy nghĩ miên man. Xách mấy hộp sữa về, nói đây là lần cuối mình có một hành
động dại dột như thế này.
Mình sẽ nghĩ là cho máu về rất là mệt, nhưng cũng không
cảm thấy gì. Hút 1 lèo hết 5 hộp sữa, rồi cái ngủ. Chờ sáng mai, coi thử may mắn
có đến không. Không có là i meo qua ông bà người Pháp chửi. Một thời sửu nhi,
non nớt về trí tuệ. Động chút là chửi.
Một tuần trôi qua, may mắn không thấy đâu. Đi phỏng vấn
công ty nào rớt công ty đó. Mở hộp mail ra thì trường bên Tây gửi thư từ chối,
không cho học bổng. Chỉ có một trường bên Hà Lan nói là đang xem xét hồ sơ của
mày, mày vui lòng đợi. Đọc cái tự nhiên nảy ra, hay là mình lấy giấy chứng nhận
hiến máu scan rồi nộp cho nó. Miếng giấy màu đỏ không có ghi tiếng Anh nên mình
phải dịch ra, xong gửi. Nhưng cũng chẳng hy vọng gì. Nhận được thư từ chối miết
đã quen rồi. Nhưng câu cú viết ra có vẻ thông minh hơn chút, chắc là do có máu
mới lên não.
Đúng 1 tuần sau, email của trường gửi về, nói tụi tao sau
khi cân nhắc, đồng ý cấp cho mày 1 học bổng toàn phần, gồm cả ăn ở, đi lại kể cả
vé máy bay từ VN qua, mày lên Sở Tư Pháp làm Lý Lịch Tư Pháp để chuẩn bị xin
visa, lúc đó lãnh sự Hà Lan nằm trên tòa nhà gì trên đường Lê Duẩn. Cái mình
mừng rơn, vác xe đi làm giấy tờ. Ước mơ qua Hà Lan vắt sữa cô gái Hà Lan đã trở
thành hiện thực....(còn tiếp)

0 nhận xét