1. Tony có 3 tháng học về nông nghiệp ở Hà Lan, trong
nhóm bạn học, Tony thân nhất với anh Maik và thường ghé nhà anh ăn cơm. Bố mẹ
anh Maik lúc đó khoảng 70 tuổi, đang sống ở “nursing home”, “home for the aged”
(viện dưỡng lão), cuối tuần mới về chơi. Tony ban đầu có ý khinh thường anh
Maik, vì khái niệm “hiếu thảo” phương Đông, thấy con cái cho cha mẹ vô viện
dưỡng lão như vầy là không thể chấp nhận. Một sáng chủ nhật nọ, bố mẹ anh Maik
gọi Tony qua chơi, vì khen gói trà Ạc-ti-sô Tony tặng ngon quá. Trò chuyện với
nhau, Tony mới biết việc đi viện dưỡng lão là quyết định của ông bà, không phải
do Maik hay vợ Maik yêu cầu. Bố Maik nói, ở viện dưỡng lão sẽ an toàn hơn cho
người già. Khi tao hay vợ tao bị cao huyết áp hay té ngã, bấm chuông 1 cái là 5
phút sau, có y tá bác sĩ vào xử lý, cho uống hoặc tiêm thuốc, nặng thì viện có
xe cứu thương đưa ngay đến bệnh viện mổ xẻ. Còn ở nhà, bị như vậy, gọi điện
thoại, con cái từ cơ quan nó quýnh quáng chạy về, rồi nó chở đi, rồi kẹt xe….thì
có khi đã chết trên đường. Chưa kể việc mình vô đó, con cái nó yên tâm mà công
tác làm việc hết mình, đi du lịch khắp nơi cho thỏa cuộc đời, hem có thấp thỏm
lo sợ 2 thân già ở nhà cô quạnh. Điều dưỡng, y tá...có chuyên môn, chăm tốt hơn
con cháu. Vô viện dưỡng lão là lựa chọn tối ưu của tuổi già - bố Maik
nói.
Mẹ Maik kể bạn của bà đều vô đó hết. Sáng sáng, bạn học
cũ cùng nhau bơi lội, cầu lông, quánh bài quánh cờ, nói chuyện trường chuyện lớp
nhí nhảnh như ngày xưa. Rồi rủ nhau đi du lịch. Chứ ngồi ở nhà nhìn 4 bức tường
và cái tivi làm gì, có còn mấy năm sống nữa đâu. Nói chuyện với con cháu ư?
Không có nhiều đề tài chung để nói say mê. Người già hay dậy sớm, ngồi tới khuya
chờ đợi, tụi nó phần lớn đã mệt và xin đi ngủ sớm, internet này nọ chứ hem thích
ngồi “nghe bà kể chuyện”. Giao tiếp hai bên ít đi, dần dần tâm lý bức xúc. Một
bên sinh con ra, mục đích là duy trì nòi giống và có người nuôi dưỡng lúc già,
nên sinh càng nhiều càng tốt (mục đích sinh con là vì mình chứ không phải vì nó,
tâm lý "hào con hào của”, con cái là tài sản) thấy nó lạnh lùng là tự ái, giận.
Nhớ công sinh thành, muốn được trả ơn, thấy nó đối xử tệ là lẩm bẩm “biết vậy
tao ngày xưa bóp mũi cho chết”. Đẻ con mà không hào sảng, không quên công lao.
Một bên thì căng thẳng vì ràng buộc chữ “hiếu”, không vui cũng ráng chịu đựng vì
truyền thống, đạo lý. Vì quan niệm xem “con cái là tài sản” nên can thiệp vô đời
tư của nó rất khủng khiếp, thậm chí ghét bỏ con dâu vì nó dám xài “tài sản” của
mẹ hàng đêm. Mâu thuẫn gia đình ở châu Á xuất hiện chủ yếu do “ăn không ngồi
rồi” và “sống chung”. Trong tiếng Anh tiếng Pháp, chữ HIẾU không có. Họ chỉ có
“trách nhiệm, lòng biết ơn, sự quan tâm, tình yêu thương” đối với ông bà cha mẹ.
“Hiếu” là một đặc sản của phong kiến châu Á, chủ yếu là từ tham vọng mở rộng
lãnh thổ của hoàng đế Trung Hoa, nên đặt hàng các triết gia Khổng Tử Mạnh Tử Lão
Tử gì đó vẽ ra nghe thật hay, thành chuẩn mực trong ứng xử. “Quân xử thần tử,
thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu”. Tao kêu mày qua
nước Sở nước Yên để đánh, mở rộng giang sơn cho “mặt rồng”, hem đi là bất hiếu
bất trung. Rồi cần nhân lực, cần đàn ông con trai để phục vụ chiến tranh nên vẽ
ra cái “giữ họ, nối dõi tông đường, phải có con trai, "nhất nam viết hữu, thập
nữ viết vô" (1 con trai là có, 10 con gái là không). Rồi sợ đàn ông con trai đi
chiến trận e ngại người phụ nữ ở nhà của mình lấy người khác, nên mấy triết gia
đã tròng vô người đàn bà chiếc áo "tam tòng tứ đức, trinh tiết, hy sinh, chịu
đựng, thủ tiết thờ chồng"...…Văn minh phương Tây rất khác. Đối với họ, đời người
là những chuỗi ngày mưu cầu hạnh phúc, an nhiên, vui vẻ, mắc mớ gì ràng buộc
nhau cho khổ vậy?
Bố Maik nói đến cuối tuần, nếu tụi nó đi du lịch thì
thôi, còn nếu nó ở nhà thì sẽ đón tụi tao qua chơi, hoặc hẹn nhau ra quán cà
phê. Khi tụi tao già lắm, bác sĩ dự đoán có thể sẽ đi trong vài ba tháng, thì
chọn hoặc về ở tụi nó, hàng ngày thuê điều dưỡng tới. Còn không thì ở luôn ở
viện, sắp mất thì gọi con cháu qua nhìn mặt lần cuối. Hai vợ chồng tao vừa ký
hợp đồng, chọn gói “ở viện đến ngày mất”, vì về đây, chết trong căn phòng này,
mấy đứa con của thằng Maik nó sợ ma tội tụi nó…Nói xong ông bà cười ha hả, không
thấy có gì muộn phiền gì.
Sau bữa đó, Tony để ý quanh các khu dân cư, viện dưỡng
lão vô cùng nhiều. Có loại dành cho người thu nhập thấp do nhà nước đầu tư, và
có loại dành cho người giàu, đẹp như resort. Đây là mô hình các bạn làm bất động
sản có thể lưu ý.
2. Tony định kinh doanh bất động sản nghĩa trang, vì thấy
thị trường lớn, nên có hỏi ý họ xem sao. Bố mẹ Maik nói, hiện nay trên thế giới,
không nước nào khuyến khích phát triển bất động sản nghĩa trang. Đất đai cần
PHẢI ưu tiên dành cho người sống, cho thế hệ sau. Người chết, cái xác người chỉ
là phân tử hóa hữu cơ N, C, H, Ca,…giống nhau cả. Khác nhau là ở giá trị tinh
thần, là nhân cách của 1 con người để lại cho đời, cái đó mới vĩnh viễn trường
tồn. Người chết cần hỏa táng cho văn minh. Chôn kiểu cũ sẽ ô nhiễm nguồn đất,
nguồn nước. Mồ mả chỉ nên 2-3 mét vuông, có cái lọ tro ở dưới, trồng hoa xung
quanh cho yên bình, như nhau hết. Chết đã là chấm dứt mọi thứ. Việc phát triển
nghĩa trang to đùng, xây mộ cao ngất là một sự lãng phí. Không có nghĩa trang
nào tồn tại vài trăm năm, xây cho to lắm, thì thế hệ sau nó cũng quy hoạch, hốt
cốt đi chỗ khác. Tony nghe xong thì chợt hiểu ra. Nghĩa trang Massiges ở Sài
Gòn, xưa là chỗ chôn cho nhà giàu Pháp, chưa tới trăm năm biến thành công viên
Lê Văn Tám. Hay khu đất xây sân vận động Đà Lạt bây giờ, xưa thì là nghĩa trang
rất xa thành phố, giờ lọt thỏm giữa trung tâm. Không ai biết mộ ông tổ 5 đời
trước của mình ở đâu. Hoàng đế Trung Hoa xưa, ông nào cũng coi phong thủy hàm
rồng để táng vào, lựa thế núi thế sông, thanh long bạch hổ, xây lăng tẩm cao
ngất, chôn theo cả ngàn người….nhưng giờ có hem có đứa con cháu nào phát được.
Hem có tỷ phú hay nhà bác học đoạt giải Nobel nào là con cháu vua Hán vua Tần
cả. Cho nên, tư duy về người chết, cái chết…phải khác.
3. Ở các nước châu Á phát triển, vì truyền thống ông bà
muốn ở gần con cháu, các công ty bất động sản ở đây tạo ra mô hình ‘chung cư
hiếu thảo”, “cư xá đại đồng đường”, “chung cư gió heo may”… như Singapore, Hàn
Quốc, Hồng Công, Đài Loan, Nhật, các tp lớn Trung Quốc, Malaysia, Ấn Độ, Ả
Rập... Những khu nhà phố cũ nát đều được các công ty thương lượng mua lại từng
căn một, đập hết xây thành 2 khối nhà, mật độ xây dựng chỉ 20%, 80% còn lại là
cái sân trồng cây để tập thể dục, phía dưới là 2-3 tầng hầm để để xe ô tô cho cư
dân, có trạm xe buýt để người già bắt đi vô trung tâm hay đi chùa, nhà thờ... Họ
được công ty bất động sản cấp lại 2 căn hộ, 1 căn cho con cháu ở tòa A, 1 căn
cho ông bà ở tòa B, số còn lại công ty bán. Ai cũng hào hứng dọn đi, nên thành
phố càng ngày càng sạch đẹp, xinh tươi. Tòa B của người già ở có camera giám sát
mọi ngóc ngách (trừ phòng ngủ và nhà tắm, nếu không, lúc mấy ông bà thay đồ, bảo
vệ nó thấy da nhăn nheo nó hết muốn lấy vợ). Bảo vệ hàng ngày coi ngó cả chục
cái màn hình, thấy ông bà nào té ngã, thì xử lý liền. Bác sĩ y tá xe cấp cứu túc
trực ở đó. Cứ sáng sáng, ông bà xuống sân tập thể dục, con cháu tới vòng tay
thưa ông bà rồi ra đứng ở trạm xe buýt chờ xe buýt của trường đến đón đi học.
Nhà nước quy định 100% trường phổ thông phải có xe buýt đưa đón học sinh
(school-bus), không có chuyện trường 1000 học sinh thì tan học, trước cổng
trường có 1000 chiếc xe máy chờ đón con. Chiều chiều, ông bà xuống trạm buýt đón
con cháu lên, cho ăn uống xong bố mẹ nó đi làm về thì ghé đón về. Có thể ăn cơm
chung rồi ai về nhà nấy. Cười nói rộn vang.
Ai đó nói tuổi xế chiều là tuổi “gió heo may”. Gió lành
tươi mát hay gió phiền não sầu thương, âu cũng là do con người nhận thức và tổ
chức cuộc sống của họ mà ra vậy.

0 nhận xét