1. Một sự nghiệp đỉnh cao như nghề bạn đã chọn? Ví dụ là
nhà khoa học, bạn có các công trình nghiên cứu được quốc tế ghi nhận, được các
tập đoàn mua bản quyền...=> Thì hãy thâu đêm suốt sáng ở phòng thí nghiệm,
điều mà bạn chưa bao giờ làm trước đây. Không thể có công trình nào với 8h sáng
đến, 5h chiều về.
2. Bạn làm kinh doanh: muốn sở hữu doanh nghiệp, nhà máy,
trang trại...hay đơn giản là 1 chiếc xe ô tô, một căn nhà an toàn? Thì bạn phải
từ bỏ chiếc xe gắn máy trên đoạn đường có xe buýt, điều mà bạn chưa bao giờ làm
trước đây. Rồi phải nghĩ khác, làm khác với việc hàng ngày của các bạn, chủ động
mọi thứ thay vì bị động chờ ai đó hướng dẫn. Thử đến một chỗ khác để sinh sống,
để khởi nghiệp. Thử làm một ngành khác. 100 con cá đều nghĩ, nhưng chỉ có 1 con
vượt qua.
3. Bạn muốn có bạn bè quốc tế, có bạn nữ muốn lấy chồng
Tây, bạn nam muốn lấy vợ Nhật...chẳng hạn, mà cứ sáng cà phê chè đặc thuốc lào,
trưa lòng lợn mắm tôm, tối về nhà ôm máy lên mạng bàn chuyện showbiz Việt, hoặc
đi chơi trà chanh chém gió với Nguyễn Thị Bưởi, Lê Văn Gừng, Trần Thanh Ổi...thì
Tây Nhật đâu mà quen.
4. Bạn muốn chơi bạn bè quốc tế để đầu óc phóng khoáng
rộng lớn. Sáng mở FB, thấy bạn Peter ở Anh chụp ảnh con công ở sân cỏ trước nhà,
bạn Mary ở Pháp đang ủ sữa chua, bạn Sasaki bên Nhật đang dọn tuyết, bạn Pierre
đang dạy học cho trẻ con ở châu Phi...Muốn vậy thì phải có quan hệ quốc tế. Phải
đi du lịch bụi ở VN để làm quen, phải ra nước ngoài học để quen, phải đi hội
thảo này nọ, phải ăn pizza quán Tây, phải đi tình nguyện quốc tế,..Chứ chơi toàn
bạn ở VN thì ở đâu ra bạn quốc tế đây?
5. Nhiều bạn nói cũng muốn đi đây đi đó lắm nhưng hẻm có
tiền. Thế bị Ad hỏi lại, sao có nhiều bạn sinh viên đi thực tập có tốn đồng nào,
lại được hưởng lương, tự nộp xin học bổng này nọ mà bạn không có? Tại sao lúc đi
học không làm thêm để tích luỹ đi chơi?
Câu cuối cùng sau khi bị truy vấn là : tại tụi nó giỏi.
Vậy hỏi câu cuối: tại sao cũng môi trường ĐH y chang, sao nó giỏi, mình dở. Bạn
cuối cùng thú nhận là tại lười. Lười vận động, lười tư duy, lười học ngoại ngữ,
lười làm thêm, lười đọc sách, lười nhận thức...
Lười là cái cốt lõi để bạn không sở hữu bất cứ cái gì.
Nên nhớ điều đó mà giải thích cái người ta CÓ.
Lười thì cũng sẽ không có may mắn. Không ai có thể viết
hồ sơ nộp giùm để mình có học bổng. Không ai có thể nhét tiếng Anh tiếng Hoa vô
đầu để mình lưu loát cả. Không ai nhét tiền vô túi mình để mình làm cái này cái
kia. Không ai nhấc chân nhấc tay mình lên để cơ thể mình tráng kiện.
6. Đến lúc nào đó, bạn học mình nó lái xe hơi chạy qua
vũng nước, hắt nước lên mình, con mình, vợ mình đang đèo nhau trên chiếc gắn
máy, rồi con cái nó hỏi ủa sao cha không có nhà máy xí nghiệp như chú A chú B,
cũng là bạn học với cha sao giờ họ khác. Thì mình biết là mình đã nhận thức khác
nó lúc còn sinh viên. Chỉ ngậm ngùi hoặc tủi thân, hoặc ghét nó.
Đến lúc nào đó, thấy bạn cùng lớp đăng stt đang đi hội
thảo ở New York thì mình cũng biết là nó đã có mấy tháng ăn ngủ ở thư viện và
phòng thí nghiệm, chứ không phải quán bi-da và quán cà phê như mình.
7. Tại mình hết cả nhé. Nên bạn trai bạn gái chọn nhau
yêu thì cứ theo feeling cảm giác, còn thành thân thì lựa đứa có ý chí mà quen.
Chứ lấy về khổ quá, nó lại làm biếng hoặc tư tưởng đầu óc bảo thủ, thì đời chẳng
thú vị gì, có nhiêu đó lặp đi lặp lại. Bạn bè mà không có ý chí, cũng unfriend
hết chứ chơi coi chừng lây nhiễm văn hoá than thở hay đổ lỗi cho người khác. Ý
chí và chấp nhận cái mới, từ bỏ cái quen thuộc là yếu tố lớn nhất để một cá nhân
thành công trên con đường họ chọn.
8. Cứ nhìn một người thích nhàn, thích an toàn, thích ổn
định, ngại thay đổi dù chỉ là một kiểu tóc, một bộ đồ, một món ăn, một quan hệ,
một cách nhìn nhận sự việc...thì biết rõ tương lai của họ. Nếu bạn không có khả
năng thử cái khác cái quen thuộc của mình, thì tương lai của bạn, 10 năm hay 20
năm, thậm chí 50 năm, cũng y chang cuộc sống của bạn bây giờ.
9. Nói chứ ad cũng hẻm dám sống khác. Sáng nay, lại bún
phở lòng lợn....chứ hẻm dám bánh mì croa-sâng hay cà ri Ấn Độ.
Nên 10 năm ra trường đến nay, ad cũng vẫn vậy, vẫn bám
trụ Sài Gòn, vẫn ở nhà thuê, đi xe máy, làm nhiêu ăn hết, cũng nhiêu bạn đó,
cũng sinh hoạt sáng tới tối y chang nhau, cũng nhấp nhổm viết đơn xin việc rải
khắp chỗ nào lương cao hơn thì nghỉ chỗ cũ, qua chỗ mới làm. Đọc bài của dượng
Tony thấy người này người kia làm cái này cái kia, thì cũng share về, ghi "bữa
nào thử làm cái này". Nói cho vui vậy thôi chứ đời nào dám thử. Vẫn hàng ngày
đưa tay xin ăn, xin tiền, xin việc, xinh tình. Xin xỏ cho nó khoẻ, ai cho thì
cho.
Admin 7
Admin 7

0 nhận xét