Tony chuẩn bị qua SIngapore trị bệnh đau cột sống nên
sáng nay ngồi ven hồ (hồ bơi biệt thự 12 tỷ) ôn lại vốn tiếng Anh y khoa. Xưa có
hạc qua nhưng quên hết vì chỉ dùng tiếng Anh thương mại, tiếng Anh giao tiếp. Sợ
vô bác sĩ Sing hỏi bị sao mà không trả lời được thì hổ danh Há Vợt.
Sẵn tiện thấy có giáo trình khá hay. Các bạn sinh viên
chuyên ngành Y khoa, ngoại ngữ nên tải về, in ra và hạc (PHẢI rủ nhau hạc nhóm
sẽ hiệu quả hơn là tự mình hạc, không có động cơ và kỷ luật, ngồi hạc 1 chút là
buồn buồn chát chit hay nặn mụn thử đầm ngay (Link ở comment)
Để Tony kể các bạn nghe chuyện này. Cách đây mấy năm, có
2 cô bạn tên A và B rất thân nhau ở trường Lý Tự Trọng Nha Trang, đều là CLB con
dượng. Cả hai đều đậu cử nhân điều dưỡng ĐH Y khoa Tp HCM, và cử nhân điều dưỡng
(hệ cao đẳng) của Cao Đẳng Y Tế Tỉnh. Bạn A gia đình có điều kiện nên vô Sài
Gòn, bạn B nhà nghèo nên học ở tỉnh. B buồn ghê lắm, nói con muốn vô Sài Gòn để
có môi trường học tập tốt hơn. Gặp Tony ở bờ biển, bạn B ngồi ăn xoài chấm mắm
ruốc mà khóc miết, nước mắt ướt cả lai láng rớt xuống chén mắm, Tony nhìn mắm
ruốc mà tưởng mắm nêm. Tony nói thôi, con học đâu chẳng được. Sang Ha Vợt mà
không tự học thì cũng thất nghiệp như thường. Vì kiến thức bây giờ trường nào
chả giống nhau, ăn thua là khả năng NHẬN THỨC để tự học của mỗi đứa. Nghe lời
Tony, thế là bạn học chuyên môn rất tốt. Tiêm thuốc tên thuốc tên gốc thuốc bắt
mạch thành thạo. Rồi tiếng Anh, bạn học rất chăm, tranh thủ đi hướng dẫn Tây du
lịch ở Nha Trang để kiếm thêm tiền vào cuối tuần. Rồi bạn bơi lội thể dục thể
thao chạy bộ cả chục km nên cơ thể vô cùng khỏe mạnh. Tốt nghiệp xong, bạn qua
Đức làm điều dưỡng viên cho bệnh viện dưỡng lão của Đức theo một chương trình
xuất khẩu lao động, lương cũng thấp. Nhưng bạn cứ rảnh là mày mò thêm tiếng Đức
nữa. Vì bạn phục vụ tốt quá, dễ thương quá nên mấy ông bà lão ở đó thương, tìm
cách giữ lại. Giờ bạn làm ở một viện dưỡng lão tư nhân dành cho người giàu trên
núi, lương 4000 Euro, bạn ăn ở hết 1500, còn dư 2500 tháng, tức hơn 50 triệu.
Con cái mấy ông bà già đó vô thấy B chăm sóc cha mẹ họ tốt nên biếu thêm tiền,
có tháng được cả ngàn Euro. Bạn B cứ chiều chiều tan ca là vô uống cà phê
Starbucks ở Berlin, gọi ly Mocha Ice Blended giá tới 6 Euro trước mặt. Bạn nhớ
nhà, bèn lấy Iphone 6Plus ra chat facetime với cha mẹ ở quê liền, nói mẹ coi đất
chỗ nào đẹp đẹp nói con, vài năm nữa con chuyển tiền về mẹ mua cho con để con về
làm viện dưỡng lão Nha Trang, dụ mấy ông bà Tây này sang nghỉ dưỡng tránh đông.
Tranh thủ nghỉ phép là B đi du lịch hết mấy chục nước châu Âu coi cho đã con
mắt. Post cảnh đồng hoa tu lip, oải hương, sông Seine sông Thames sông Danupe,
...lên FB, bạn bè nói ghen tụy quá. Ghen tụy sao không thời sinh viên không miệt
mài vô thư viện học tập? Không tập thể dục thể thao? Không sắp xếp thời gian để
đi làm thêm đi? Thời gian ai cũng như nhau, người giỏi sắp xếp làm được n việc,
người dở có 1 việc làm không xong, mở miệng là nói “không có thời gian”. Vậy ai
có?
Còn cô bạn A thì tốt nghiệp lèo tèo, chuyên môn trung
bình, tiếng Anh không biết, nhờ cha mẹ khóc lóc vạ vật xin mãi vô được một bệnh
viện lớn của Sài Gòn, lương đâu 4-5 triệu, sống chật vật thiếu thốn, mặc áo
thiếu trước hụt sau. Nghỉ lễ nghỉ tết là A về Nha Trang, cũng hẹn Tony ra bãi
biển ngồi, ăn xoài chấm mắm ruốc, khóc vang dội một góc bể. Nước mắt cô chảy
xuống, mắm ruốc cũng biến thành mắm nêm (Tony liền lấy miếng dứa (thơm) mang
theo bằm bằm xắt nhỏ bỏ vô thành nước chấm đem về nhà dùng với món thịt cuốn
bánh tráng). Cô A ngồi nhìn sóng biển từ khơi xa vỗ về, hận đời sao khổ. Rồi
than trời, trách đất, trách trường ĐH, trách trường cấp 3, trách cha mẹ sao
không giàu có, trách thằng bồ sao không phải là Tèo Đô la, trách cả ông Ban Ki
Mun tổng thơ ký liên hợp quốc…
Đấy. Các bạn thấy đấy. Giỏi dở DO MÌNH. Thanh niên mà có
ngoại ngữ, có thể lực, có trí lực thì nó khác ngay, kiếm tiền quốc tế nó khác
ngay. Các bạn phải nhà có điều kiện thì tận dụng ngay, ba mẹ có tiền, nói cho
con vay 60 triệu qua Philippines học luôn 2 tháng, ăn ở với người nước ngoài
trong khu học xá thì 2 tháng đó, tiếng Anh lên ầm ầm. Ít tiền hơn thì lên
British Council, Việt Mỹ, ILA, Clever Learn, Equest, Wall Street, Appollo...Hoặc
trung tâm nào cũng được. HỌC LÀ MÌNH HỌC, không phải TRUNG TÂM HỌC nên cần gì
TRUNG TÂM LỚN. Đăng ký học để tiếc tiền mà vác mặt đến thường xuyên.
Muốn thành A hay B trong câu chuyện trên? Cứ đâu phải vô
Sài Gòn, Hà Nội là thành danh? Không có tiền thì học trên mạng, học nhóm. Search
trên youtube, thầy cô dạy đầy trên đó. Phần lớn tự học, mở clip nói ba câu là
ngủ gục. Ôm cái laptop ipad học gì nổi với cái facebook nhấp nháy tin nhắn của
bạn bè? Tự học chỉ dành cho các bạn có Ý CHÍ MÃNH LIỆT và có kỷ luật
THÉP.
Mọi con đường đều tới La Mã. Mọi nỗ lực đều có kết quả.
Tony có học trung tâm ngày nào đâu mà nói tiếng Anh cũng lưu loát vậy? Ăn thua
là tự mình, 100% tại mình. Không có tiền thì đi giữ xe, bưng bê làm này làm
nọ...có tiền mà học, mà chơi.
Không biết nói tiếng Anh, không có tiền, không có thể lực
để làm việc quốc tế là DO MÌNH làm biếng, không có động cơ. Không có chuyện
không có khiếu hay phương pháp gì cả. Phương pháp thì người ta chỉ rồi, trên
mạng có đầy sao không search? Search rồi sao vẫn không chịu nghe theo, không làm
theo? Ở các nước bắt buộc học tiếng Anh như Sing, Phi, Ấn, Hồng Công…chưa có học
sinh nào bỏ học vì học tiếng Anh không được. Và ngôn ngữ mẹ đẻ của họ vẫn lưu
loát như thường. Các nước châu Âu, việc nói 3-4 ngôn ngữ lưu loát ví dụ như
người Bỉ, họ biết tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Hà Lan...là điều dĩ
nhiên. Đầu mình chỉ sử dụng có 5% dung lượng bộ não, cứ học thêm học thêm.Tập
luyện tập luyện. Đọc sách đọc sách. Làm thêm làm thêm. Va chạm va chạm. Đi đi
đi. Chơi chơi chơi. DÁM DÁM DÁM.
Có tiếng Anh mới chơi quốc tế được. Bạn bè facebook có
Peter, Mary, Daisy đồ đi. Đừng mở New Feeds, toàn hiện ra các status của FB
Nguyễn Thị Mộng Ổi, Lê Thị Kim Na, Trần Thị Hồng Mận, Phan Hữu Xoài, Dương Thanh
Mít… Mệt quá (trề môi).
Khí thế vô nào. Hừng hực vô nào.
Làm biếng thì đời khổ ráng chịu chứ trách móc tự ti làm
gì. Cứ giỏi giang lên thì khắc sẽ hất mặt lên trời. Trước khổ, sau
sướng.

0 nhận xét